Sunday, 25 January 2009

chuyện tình tự kể









Hôm nay, giao thừa Mậu Tý - Kỷ Sửu, ngồi một mình nơi xứ lạ quê người, trong "ổ gà" yêu thương... Gà mờ vì một lời hứa giúp đỡ bạn bè, nên phải đi tận Anseong. Một mình, nên dễ thơ thẩn, nên lại lạc lối về cái gọi là "dĩ vãng đời tôi". Một chuỗi những chuyện yêu đương nhăng nhít thời trẻ dại ùa về, mặc dù chẳng có chuyện nào gắn với giao thừa để mà kỷ niệm cả.




Vậy mà hai mươi tám cái giao thừa cũng đi qua. Ta, một đứa con gái mà theo chị gái cuả ta thì: không nam tính, không nữ tính mà là điên tính. Nhưng ta tự hào nói với chính mình rằng đó là cá tính. "Thời vàng son" ta cũng có đủ "ánh hào quang" để gây chú ý một số đối tượng. Nhưng hôm nay, ta lại thích nói về những anh chàng mà ta đã một thời "đam mê". Và hình như kể về tình cảm của mình dành cho người khác sẽ thật hơn, có nhiều điều để nói hơn. Dạo đó, khi "mê mẩn" ai đó, ta cứ đinh ninh là "em đã yêu...". Giờ nghĩ lại thì lại thấy ta giống như con nít mê đồ chơi, khác chăng là ta không phải "có mới nới cũ", mà thấy cái gì hay hay thì thích.





Ta nhớ, lần đầu tiên, anh chàng đầu tiên trong cái mớ "đam mê lú lẫn" của ta là HD, D học trên ta một lớp, trắng trẻo, đẹp trai, học giỏi, chững chạc, dù lúc đó anh mới học lớp tám. Trong mắt con bé mười bốn tuổi - ta, anh thật là ra dáng người trưởng thành. Lúc nào cũng từ tốn, nhã nhặn. Tuần nào cũng được khen thưởng trong Lễ chào cờ. (Ặc! một chuyện khá bất ngờ là D chính là bạn học chung lâu năm của chồng ta hiện giờ. Con tạo khéo xoay quần vậy). HD cưa cẩm, tán tỉnh ta theo kiểu "lãng mạn sách vỡ". Rất là bài bản. Ta "mê" D đứ đừ. Hong biết lúc đó D có mê ta không, hay chỉ xem ta là một "thí nghiệm thực tế" của anh. Sau đó, thì anh lại muốn thử những thí nghiệm mới. Ta đau khổ, buồn bã mất mấy tuần (lúc đó, ta đang học giữa lớp chín). Ta cũng không biết mình đã vỗ về nổi đau đó như thế nào, nhưng tất cả cảm giác buồn bã ấy đã qua đi nhanh chóng, ta lại tập trung việc học, đôi khi trộm nhìn anh để rồi hối tiếc: ta và anh đã không có sự giao tiếp tốt, để anh thấy ta là một cô gái đủ cá tính để "hấp dẫn" anh. Nhưng đâu đó trong tâm ta lại nói, anh ấy không đáng để có một đứa con gái như mình.





Kẻ diễm phúc thứ hai, mập mạp, ngăm đen, bằng tuổi ta nhưng học dưới ta một lớp, tên V. Hồi ấy, ngoài tên lớp trưởng mọt sách ra, ta thấy chỉ có V là đứa con trai biết nói chuyện nhất. Ta có thể nói với V bất kỳ đề tài gì: khoa học, phim ảnh, sách truyện,...Ta thấy V thú vị lạ. Và hình như V "để ý" ta. Đó là cuối năm ta học lớp mười một. Ta phát hiện ra và bắt đầu quan tâm "sâu sắc" đến V. Quan tâm được một thời gian, ta lại phát hiện ra một số "nét" khác của V nữa. Nhưng buồn một điều đó lại là những nét không hay. Ta cảm thấy V sáo rỗng dần qua những câu chuyện. Ta không thất vọng gì nhiều cả. Vì ta và V chưa đi đến đâu, cho nên, ta vẫn giữ mối quan hệ như là trước đó: người bạn "đấu láo". Mối quan hệ này cũng kéo khá dài. Cho đến khi ta đi học đại học, ta và V vẫn viết thư cho nhau. Tết, V vẫn ghé qua nhà chúc tết, hỏi han. Không biết V có tình cảm gì khác với ta ngoài tình bạn không mà khi biết ta có người yêu, V đã không liên lạc gì nữa. Khi chat chit qua YMessenger, V còn "ngấm ngầm" mĩa mai người yêu của ta. Còn khi vô tình gặp nhau cũng rất lạnh nhạt, làm ta ngại đến nổi, không dám mời V đi dự tiệc cưới.





Con nhạn thứ ba trong tầm ngấm của ta là anh chàng học chung giảng đường đại cương đại học năm thứ nhất. Cái thuở sinh viên lạ nước, lạ cái. Ta lại là một đứa hay quan sát. Vào lớp học, ta cứ thích nhìn ngắm người này, người nọ, rồi một hôm bắt gặp "nụ cười Bae Yoong Joon" của anh ấy. Sau này, ta điều tra được ảnh tên là K. Hồi ấy, học đại cương nên cứ chạy vòng vòng mấy giảng đường. Khi thì thấy K, khi lại không. Rồi không biết duyên số thế nào, ta kết thân với cô bé người Huế tên ML, trùng hợp sao, ML lại chơi thân với K. ML được học chung lớp với K, nên thường xuyên gặp K. Còn ta thì không, cho nên, ta chỉ có thể trông chờ đến những giờ học chung hiếm hoi trên giảng đường để mà ngắm nụ cười của K trao cho ML. Ta thầm ghen tị với ML. K rất là xa vời như thế, K như là một niềm thử thách. K làm ta thêm phần ngưỡng mộ vì là một người rất chăm học vì vậy mà K cũng là một động cơ cho ta đến giảng đường. Thời gian thấm thoát, lạ cũng thành quen. Thì cũng đến lúc ta có thể đàng hoàng nói chuyện với K như những người bạn. Ta hụt hẫng quá thể, giọng nói của K sao mà khác xa nụ cười đến thế. Thế là ta quên ngay nụ cười ci-nê ấy.





Đến cuối học kỳ thứ nhất của năm thứ nhất, ta "mê" một lúc hai anh chàng. Cả hai đều tên V, một là HV, một là TV ở trọ chung phòng KTX. Thông qua anh bạn học chung lớp mà ta đã biết cả hai. Thú thực là mê HV hơn TV vì HV bụi bậm, hoang dại, lạnh lùng hơn. Nhưng ta vẫn đi chơi với cả hai V như là một nhóm bạn thân thiết. Hai V học Bách Khoa, thành ra tính tình khác hẳn đám con trai chung lớp với ta. Con trai Bách Khoa mồm mép kiểu khác, con trai Luật mồm mép kiểu khác. Mà theo ta đánh giá tình hình bấy giờ, đa số bọn con gái thích "mồm mép" của con trai B.Khoa hơn, dĩ nhiên trong đó có ta. Đến hết học kỳ thứ hai năm nhất, bọn ta rã đám vì không còn ở cùng khu KTX nữa. Trước khi chia tay về quê ăn tết, HV có cho ta "một gáo nước lạnh" khi nó dám nói với ta rằng "hai ta chỉ nên là bạn bình thường, T đừng nên yêu thích V quá". Ok, thì chúng ta sẽ là bạn bình thường. Nhưng sau đó, ta không Ok cho lắm. Ta suy nghĩ nhiều về sự cố đó. Ta đã "quê" trước "sự ngăn chặn" đầy kiêu hãnh của HV. Thế nhưng bọn ta vẫn là bạn bè thân thiết. Ta chuyển sang ở KTX xa hơn KTX cũ, TV vẫn ở lại chổ cũ, HV thì chuyển vô trung tâm SG ở trọ. Trong thời gian đó, bọn ta gặp nhau cà phê, cà pháo một lần. Tâm trạng ta lúc đó lạ lắm. Ta nghĩ về HV, mong đợi hắn sẽ thay đổi quan điểm mà rút lại lời từ chối sớm kia, nhưng một mặt, ta lại mong ngóng TV đến thăm ta vào mỗi chiều thứ bảy. Thường, ta hay về SG chơi với chị gái, nhưng dạo đó, ta ít về hẳn ra. Chỉ vì lo sợ, nếu TV qua thăm ta sẽ không gặp. Cổ ta cứ dài ra vì mong đợi như thế được hai tháng. Ta bắt đầu cảm thấy đau khổ với những ý tưởng của mình. Dạo đó, ta còn làm thơ thất tình nữa chứ. Ta ví von rằng những gì ta nghĩ về tình cảm TV dành cho ta như là lâu đài xây trên cát, là muốn tát cạn biển đông bằng chiếc thìa thũng đáy,...bao nhiêu điều không tưởng ta đều lấy để ví von. Những vần thơ đó, mấy nhỏ bạn thân của ta đọc và khen nức nở. Có lẽ, tâm trạng của ta đã quá tâm trạng đủ để ta "xuất khẩu thành thơ". Mà chỉ có từ dạo đó thôi, đến năm thứ ba đại học, ta có niềm vui mới và mất khả năng làm thơ luôn.





Mối quan hệ của ta và HV chấm dứt vào cuối năm thứ tư. Để đi đến chấm dứt hoàn toàn như thế, đã có rất nhiều biến cố xảy ra, và ta nghĩ chấm dứt quan hệ là tốt nhất. Đến giữa năm thứ ba, HV bắt đầu có những biểu hiện lạ trong cách cư xử với ta. Theo lời HV nói thì, giống như là HV rất yêu ta, nhưng lại bị "một thế lực đen tối" nào đó ngăn cản. Lúc đó, trong lòng ta không còn niềm đam mê như thuở ban đầu nữa, nhưng không hiểu sao, ta vẫn lâng lâng sung sướng. Chắc là vì ta nghĩ, cuối cùng, ta đã thành công, "cảm hóa" được HV rồi. Ta đang bây bỗng trên mây với chuyện tình "lâm ly" của mình thì HV gọi điện thoại xin lỗi vì đã để xảy ra sự việc "tỏ tình" tối hôm ấy. HV giải thích ngoằn nghoè lung tung trong nước mắt, ta không hiểu gì hết. Ta im lặng nghe HV khóc. Quái không, đáng lý người khóc phải là ta chứ. Tự nhiên lúc đó ta lạ thấy mắc cười vì cái sự ngược đời ấy. HV xin ta một buổi để giải thích những gì đã và đang xảy ra. Thực lòng ta đã không muốn gặp lại HV sau cú điện thoại ấy. Nếu thực sự hai đứa không là gì của nhau nữa, ta cũng không thể tiếp tục làm bạn với HV vì ta ngại phải đối diện với một người đã từng hôn tay mình, ôm mình thì thầm đủ thứ yêu thương, để rồi bây giờ thú nhận rằng đó chuyện đó không xuất phát từ đáy lòng....Nhưng HV năn nỉ, van xin cho gặp mặt một lần để nói chuyện. Ta cũng cắn răng mà gặp. Câu chuyện của HV đại khái là HV "từ bỏ" ta để theo đuổi sự nghiệp chính trị lớn, có thể sau này sẽ làm thủ tướng, Chủ tịch nước gì đó. Cho nên, HV mong ta tha thứ, và mong là tiếp tục làm bạn. Ừh, ta luôn để cho người đối diện nghĩ rằng mình đồng ý với thỉnh cầu của họ, nhưng trong thâm tâm, ta đã có sẳn một hướng xử sự khác cho mình. Dĩ nhiên, HV sẽ không trở thành kẻ thù của ta, nhưng để là bạn như trước thì là điều không thể. Hôm đó, HV ra khỏi quán nước trước. Ta vẫn ngồi lại, chờ xem mình có khóc không. May sau, không có giọt nước mắt nào chảy ra. Thế là về lại nhà trọ. Đêm đó mất ngủ...Sau đó, có vài người bạn của HV đến tìm ta để "điều tra" một số biểu hiện lạ của Vinh. Ta hoàn toàn bất ngờ. Theo lời bạn HV, ta là người bạn khác giới duy nhất của HV ở giữa cái đất Sài Gòn này, nên chỉ trông mong tìm hiểu thêm về HV qua ta. Và ta đã là các bạn ấy thất vọng, vì ta chẳng có tí thông tin gì về HV. Sau đó, qua email, bạn của HV cho ta biết, HV đang mắc chứng tâm thần hoang tưởng. Cái này là bệnh thiệt, có bác sĩ khám. Gia đình đang chuẩn bị đưa HV về quê. Tự nhiên ta thấy buồn lạ, lẽ nào vì bị tâm thần mà HV "đem lòng" yêu ta. hic. Trước khi về quê, HV có đến chào từ biệt ta. Cũng lại những lời nói vu vơ, không đâu ra đâu...ta không biết tại sao lúc ấy mình có thể chịu đựng HV hay đến vậy. Về quê rồi, HV còn nhắn gửi với bạn đồng hương của mình gặp ta thì nói ta viết thư cho HV. Ta chẳng có gì để viết cho HV cả. Lúc đó TV cũng động viên ta, thôi thì hãy thương cho bệnh tình của hắn mà viết một cái thư. Và ta viết. Ta không nhớ mình đã viết gì, chỉ nhớ ta đã ghi "HV thương," thế mà hắn nổi điên, gọi điện thoại từ quê vô mắng ta té tát "con gái gì không biết xấu hổ, V có yêu thương gì T đâu mà cứ thương V hoài". Chắc là ta đã làm HV "lên cơn". Ta nhỏ nhẹ giải thích rằng đó là thói quen viết thư của ta, ai ta cũng gọi vậy hết cho thân mật. Nhưng HV vẫn quát ầm ĩ trong điện thoại. Quát mệt thì thôi. Hì, ta không viết thư cho HV nữa. Sau học kỳ hai năm thứ ba, ta có nghe TV nói sang năm, HV sẽ trở vào SG học tiếp. Ta bình thản, như từ lâu rồi HV rất đổi bình thường với ta.Ngay khi vào SG, HV có đến thăm ta, hỏi han đủ điều. Hỏi ta có người yêu chưa, ta nói bịa đại là có rồi. Mà thật tình, lúc ấy, ta vừa kết thúc chuyện tình "nhạc Trịnh" trong êm dịu (sẽ kể sau) Ta "tương kế tựu kế" kể đủ điều về "người yêu" của ta: bạn ấy là lớp trưởng của T, bạn ấy tuy không trắng trẻo đẹp trai nhưng giỏi giang nhiều tài vặt,...Không biết sau đó, hắn có nhiều chuyện với bạn bè không, mà khi gặp mặt tại tiệc cưới của anh Kh (anh bạn học chung lớp với ta và ở chung phòng KTX với tụi HV, TV), TV hỏi ta khi thấy ta đi chung với "bạn đồng hành" tới tiệc cưới: "anh lớp trưởng của T đấy hả?". Bạn đồng hành của ta lúc ấy tên là K, (K học chung trung học với ta, hồi học chung, thì K cũng là lớp trưởng thật. K thích ta, nhưng ta chỉ muốn làm bạn). Ta gật đầu đại. Nhưng mà lúc tan tiệc rồi phải lựa lời mà giải thích với K, không khéo bạn ấy hiểu lầm thì khổ. Bây giờ nghĩ lại, thấy mình đã mắc hết lỗi này đến lỗi khác cũng bởi cái tên HV ấy mà ra. HV để yên cho ta trải qua kỳ thi tốt nghiệp ĐH. Ta an tâm là những lời nói xạo của ta đã có tác dụng tốt. Thế nhưng, vào một ngày xấu trời, khi ta đang học bài để chuấn bị đi thi Chứng chỉ C anh văn thì HV xuất hiện, cùng với một tên bạn của hắn. Ép buộc ta phải đi nhà hàng ăn trưa với tụi hắn. Trong khi ăn, tên bạn thầy dùi của hắn điều tra, thẩm vấn ta xem, "người yêu lớp trưởng" của ta có thật hay không. Và ta đã làm cho hắn phải tin là có thật hoàn toàn. Sau lần đi ăn đó, ta bắt đầu ác cảm với HV, không còn sự thương hại lúc trước nữa. Ta bỗng thấy HV thật trẻ con, ngạo mạn. Sự thật, ta đã không còn tình cảm gì với HV nữa, V vẫn cho mình cái quyền đòi hỏi ta phải làm theo ý của HV. Nhưng lần đó, hình như ta làm HV thất vọng. Ta đã nói bằng giọng điệu nhỏ nhẹ hết mực nhưng là những lời rất "sốc óc". HV hơi chùng bước. Không đề cập đến chuyện tình cảm với ta nữa. Đến một hôm, ta đi cafe với Susu về, nghe ở nhà trọ thông báo "hung tin": có người giọng miền trung gọi điện tìm T, nhắn lại rằng 7h tối nay sẽ đến và mời T đi ăn tối". Biết ngay là HV, ta vừa lo, vừa bực. Ngó đồng hồ, lúc đó gần 6h, thế là quay xe ra đi tiếp. Ta nhờ chị Ch. ở chung "đối phó" với HV. Ta đi lòng vòng SG, tìm gì đó bỏ bụng, cố ngồi ăn lâu lâu một tí. Rồi sau đó, đúng 7h tối, nay chạy vô chùa Vĩng Nghiêm ngồi "trầm ngâm". Ngồi một mình, xung quanh thỉnh thoảng cũng có vài người đi xe đến, dừng lại chân hương lớn giữa sân chùa khấn vái, ta ngán ngẫm kinh khủng. Sao chuyện quái gỡ cứ hay xảy đến với mình? Ta phải nghĩ cách để cắt đứt với HV mãi mãi. Khoảng 8h30, khi chắc rằng HV đã bỏ về, ta chạy xe từ từ về nhà. Chị Ch kể lại "diễn biến" khi HV đến. Chị bảo,"HV diện rất bảnh, nhìn tướng tá rất phong nhã, hào hoa. Khi nghe chị bảo T đi từ trưa vẫn chưa thấy về, hắn nói để hắn ngồi chờ em. Ngồi khoảng nửa tiếng, hắn đứng lên đi tới đi lui, lẩm bẩm gì đó. 8h hắn mới chịu về. Tội nghiệp". Ta thì chẳng thấy tội nghiệp gì. Chỉ mong là HV có thể hết kiên nhẫn. Khoảng tuần sau, buổi tối nghe chuông điện thoại reng, ta linh tính là HV gọi tìm mình thì đúng là như vậy. Ta ra nghe HV nói chuyện. Hắn bảo sáng mai muốn chở ta đi ăn sáng, có chuyến cần nói với ta. Ta nói, sáng mai ta có hẹn đi công việc rất sớm với "người iu" rồi. Hắn bảo hắn sẽ đến sớm hơn người iu của ta để ta phải đi với hắn. Ta chưa thấy người nào có suy nghĩ kỳ cục như vậy. Nhưng vẫn thây kệ. Đi hay không là quyền của ta chứ. Vừa gác điện thoại, ta gọi liền cho Q (chuyện tình "nhạc Trịnh" chết yểu của ta) và nhờ vả giúp đỡ. Ta lại phạm một sai lầm khác khi làm việc này. Sáng hôm ấy, Q đến sớm hơn HV một tí, khi bọn ta đang đứng nói chuyện thì HV tới. Tình cảnh giống y trong phim ấy. Ta giới thiệu tên hai người với nhau, HV bắt tay Q và nói vài câu khách sáo. Sau đó, ra nói với HV là ta sẽ đi với Q. HV bảo, ta phải đi với hắn vì có chuyện cực kỳ quan trọng cần nói với ta. Ta đã nhẹ nhàng "lừa đảo" rằng, với ta bấy giờ công việc của Q là quan trọng nhất. Một nhát dao chặt đứt mọi hy vọng ngông cuồng của HV. Hắn chào ra về và hẹn Q rằng chắc chắn sẽ gặp lại nhau vì thế giới này rất nhỏ. Ta nghe cứ y như lời hăm dọa. Bạn Q lúc ấy trong thật oai phong vì là người chiến thắng, nhưng nhìn cái mặt thì méo xẹo. Ta đã phạm sai lầm như thế.




Tối hôm sau, HV gọi điện thoại cho ta. Lúc đầu là trách móc, sau đó là hăm dọa. Nhưng ta đã không hề nao núng gì. Ta bảo rằng ta luôn muốn duy trì tình bạn, nhưng HV đã tự cắt đứt, đó là lỗi của HV. HV không thể ép ta như trước được nữa. Ta bây giờ khác xưa rồi. Sau đó, ta nhận được một email từ HV chứa đầy những lời oán trách và than thở. Ta thấy mắc cười. Bỗng nhiên chán bọn con trai kinh khủng.




Cái cảm giác "chán bọn con trai" thực sự đã hình thành từ sau "chuyện tình Nhạc Trịnh". Nay gặp thêm chuyện này, nên nó thành kinh khủng hơn.




"Chuyện tình Nhạc Trịnh" xảy ra vào học kỳ thứ hai của năm thứ tư và kéo dài được một tuần. Sau khi mọi chuyện kết thúc, bọn ta vẫn là bạn bè. Ta phải công nhận Q đã rất khéo léo trong cách xử xự với phụ nữ. Chuyện của ta và Q là một chuyện vừa lãng mạn vừa lãng xẹt, nhưng yếu tố lãng xẹt nhiều hơn. Bắt đầu từ đêm đi nghe nhạc Trịnh và kết thúc đúng một tuần sau đó. Đáng lý ra, đó sẽ là một kỷ niệm đẹp, nhưng bởi vì tính tham lam của đàn ông nói chung và Q nói riêng, chuyện đó thực sự là một sai lầm mà ta ước gì mình đừng bao giờ mắc phải. Q đã quá tham lam, chẳng muốn rời bỏ một ai, lợi dụng được lúc nào hay lúc đó. Tất cả những gì tốt đẹp Q làm cho ta trước đó trở nên bình thường, và ta luôn dằn vặt mình vì đón nhận nó.


Đến lần "lăng tăng" thứ sáu, lúc đó ta đã đi làm được vài tháng. Ta còn nhớ, lúc đó ta bói bài vu vơ ra một quẻ rằng: "bạn sẽ có một mối tình bất ngờ". Đúng là bất ngờ thiệt. Khi mới bắt đầu có điện thoại di động để liên lạc, ta luôn háo hức lưu số của bạn bè, nhắn tin ì xèo. Hôm đó, không biết từ bạn nào ta có số liên lạc của ND. ND học chung ta từ lớp sáu đến mười hai. Nói chung thì ta không có ghét bỏ gì hắn cả, chỉ tại cái tội hay chọc ghẹo ta, gây thương tích cho ta mà ta đã giận hắn những hai năm trời, không nói chuyện, không quan tâm. Chuyện là, năm học lớp chín, ta bị ND ngịch, lấy đá cuội chọi trúng ngón tay bị chảy máu. Thế là từ đó đến lớp mười một, trong mắt ta không tồn tại bạn học tên ND. Đến năm lớp mười hai, thấy rằng thời gian bạn bè không còn bao lâu nữa, thôi thì hóa giải hận thù. Ta "bình thường hóa" quan hệ với ND. Nhưng giữa hai đứa ta cũng chẳng có chuyện gì đáng nói ngoài việc ta "gài bẫy" để ND tặng ta cây thước hắn đang xài. Ta đánh giá ND là đứa con trai thông minh, có cá tính. Lúc ấy, ta không biết ND nghĩ gì về ta, nhưng ND thường né tránh ta. Nếu ở đâu có ta thì sẽ không có ND. Cứ như thế cho đến khi lễ tốt nghiệp mười hai. Hôm đó, bọn ta có quậy một bữa tưng bừng ngoài bờ sông. ND không tham gia vì về sớm. Ta có chụp một tấm ảnh riêng cầm cây cỏ mần trầu nhí nhảnh, nhưng khi rửa hình thì không thấy, ta hỏi nhỏ bạn nó nói không biết ai chôm rồi. Lúc nó đi lấy hình rửa có nhớ là đã thấy tấm hình đó. Sau đó có người tiết lộ thủ phạm là ND, nhưng khi ta hỏi thì ND chối. Thế là lại thêm một chuyện bực mình. Khi có số liên lạc với ND, ta chỉ nhắn vỏn vẹn là thông báo số liên lạc của ta. Vậy mà ND gọi lại, hỏi han đủ thứ về công việc, đời sống. Tự nhiên ta lại thấy vui vui. Bắt đầu những ngày sau là những tin nhắn nho nhỏ: "ăn cơm chưa, hôm nay làm việc vui không,....". Đến hôm nọ, khoảng mười giờ tối, ND gọi ta và bắt đầu một tràng "show love". Cảm giác lúc đó của ta thật là kỳ lạ, ta thích thú nghe tất cả những gì ND nói. Thú thật, đây là lần đầu tiên ta thấy mình rung động khi nghe những lời tỏ tình. Trước đó, cũng có vài người nói với ta tương tự, nhưng ta cứ trơ trơ, không cảm giác gì hết. Từ hôm đó, tụi ta như ngấm ngầm thỏa thuận rằng: hai đứa đang bắt đâu tìm hiểu và yêu nhau "từ xa", vì ND đang ở Cần Thơ, ta thì làm việc ở SG. Bọn ta chat với nhau là chính. Trong vài lần nói chuyện ND tỏ ra là người tự ti trước ta. Ta nhận ra, ND hoặc là quá tự ti, hoặc là tình cảm ND không đủ lớn để tạo sức mạnh cho ND đến bên ta. Ta bắt đầu chán nản. Hôm đó, tự nhiên ND nhắn tin nói rằng sẽ bỏ cuộc, sẽ cố gắng quên ta. Ta buông xuôi, không "chèo kéo", thuyết phục gì nữa. Nhưng sau đó vài tuần ta lại thấy tiếc. Ta bổng khao khát có được một chuyện tình "vĩ đại" cùng ND. Nếu đúng như gì ND đã thổ lộ, ND "thương" ta từ cuối năm học lớp sáu, càng lớn tình cảm ấy càng tăng dần mà không mất đi. Chỉ vì câu nói ấy của ND, ta muốn níu kéo. Ta nhắn tin nói ND checkmail, ta viết cho ND nội dung đại khái là hai đứa không nên tự đánh mất cơ hội. Và ta muốn ND tận dụng cơ hội lần hai. ND gọi điện cho tâm mà giọng nói vui vẻ hớn hở như vừa trúng số. Ta cũng thấy vui lây. Coi như sau cơn mưa trời lại sáng cho mối quan hệ của chúng ta. ND nói, trong những ngày không liên lạc vừa qua, không lúc nào ND không nghĩ đến ta, và đã thức trắng đêm để viết một email thổn thức cùng ta. Vừa định gửi cho ta, thì ta đã mail trước rồi, nên ND sẽ không gửi. Ta nằng nặc đòi ND phải gửi cho ta xem. Thư tình đó hay ơi là hay. Phải nói là bức thư tình duy nhất trong cuộc đời. ND đã yêu cầu ta không in ra, đó là bí mật. Nhưng ta đã in ra để làm kỷ niệm. Thế nhưng, như người ta đã nói "tình yêu đích thực chỉ có một, những cái na ná tình yêu thì vô vàn". Chuyện của ta và ND thuộc loại "na ná tình yêu". Khi mối quan hệ không còn nóng hổi như lúc ban đầu, hai đứa lại ở hai nơi. ND thì vẫn còn đang đi học...hình như ND thấy bế tắc nên viết cho ta một email khuyên ta đừng chờ đợi ND. Nếu ta gặp người có khả năng làm ta hạnh phúc, đem lại cho ta cuộc sống đầy đủ thì hãy chấp nhận, đừng nghĩ đến ND. Ta đủ tinh tế để đo được tình cảm của đối phương. Và thấy rằng chuyện đã đến lúc kết thúc. Thế là kết thúc một chuyện tình bất ngờ. Hình như vụ này kéo dài cũng hai, ba tháng gì đó.



Đến người đặc biệt cuối cùng, gặp người này rồi, ta cảm thấy tất cả những chàng trai khác, những người ta đã quen, đã "mê" đều trở nên lu mờ. Anh ấy đích thị là Gàmờ, chồng ta hiện giờ. Thật ra, khi hai đứa gặp nhau, phải nói là gặp lại nhau, bởi cả hai đã quá quen biết nhau từ thuở nhỏ. Ta và anh hồi học phổ thông đều là những gương mặt "ưu tú" của trường thường đại diện trường tham gia những kỳ thi thố. Dù vậy, chẳng ai nói chuyện với ai. Vì trong mắt ta, anh lăng xăng, lóc chóc như con khỉ nhỏ. Vậy mà gặp lại nhau lúc cả hai đã trưởng thành, trông anh khác hẳn. Ta ngỡ ngàng mất vài giây mới nhận ra người quen. Hôm đó, anh đến khu nhà trọ ta ở chờ chở bạn gái của bạn gái đi chơi, nên bọn ta chỉ hỏi han vài câu rồi thôi. Cho đến khi ta được ngồi sau xe anh chở...Khi thì đi càfe bóng đá, khi thì đi hội chợ, và rất nhiều khi đi vòng quanh Sài Gòn, ta nhận ra rằng Mr. Rigth của ta chính là anh. Bên anh, ta thấy mình được chia sẻ, quan tâm. Anh lúc nào cũng dịu dàng uốn nắn những lỗi lầm của ta. Ta biết rằng, anh chính là cái bến bờ bình yên mà con thuyền "tơi bời hoa lá" - ta cần cho khoảng thời gian còn lại của đời người. Bọn ta đã cùng nhau vượt qua những trở ngại của bản thân để cùng xây đắp ổ gà ngày hôm nay. Có anh rồi, ta mãn nguyện vì những "mộng ước" về người chồng hồi tuổi ô mai của ta thành sự thật...anh có thật trên đời.
















No comments: